TràSữa
19-08-2009, 23:42
Chiến tranh biên giới năm 1979 nổ ra bà Thụ ở Cai Út, Lào Cai thất lạc gia đình phiêu bạt vào Hà Tĩnh. Suốt 31 năm qua cụ bà sống cảnh không nhà cửa, lấy gốc phượng ở một góc đường của TP Hà Tĩnh làm nơi trú ngụ.
Lưu lạc nơi đất khách quê người trên một chuyến tàu chạy trốn bom đạn vào năm 1979 giờ bà cụ già nua, ốm yếu sống lang thang, phiêu bạt ở TP Hà Tĩnh chỉ nhớ được tên mình là Thụ ở Cai Út, Lào Cai. Từ đó tới nay, ngày nối ngày bà phải thui thủi một mình, không nhà cửa, không có một thứ giấy tờ gì để chứng minh bà đang tồn tại.
Không tài sản, sống phiêu bạt nay đây mai đó nên bà đành chọn một gốc phượng ở khối 8, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh làm nơi trú ngụ dài ngày. Cuộc sống thiếu thốn nên không ít lần bà đổ bệnh dưới cái lạnh thấu xương. Có một lần bà Thụ bị bệnh tưởng không qua khỏi, nhưng bà may mắn được những người dân lao động nghèo đùm bọc nên đã thoát cái chết hiển hiện trước mặt.
Theo lời cô Lý, một người bán hàng rong kể, khi bà Thụ lạc vào Hà Tĩnh lúc còn trẻ, bà thường đi làm thuê làm mướn ở các quán hàng. Trong thâm tâm, bà cố chắt bóp dành dụm tiền để trở về quê, nhưng chẳng may có kẻ vô lương tâm đã trộm sạch, bà lại trắng tay như một kẻ ăn mày.
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/08/11/VD11809bathu.jpg
Không nhà cửa cụ bà Thụ đang sống nốt cuộc
đời còn lại dưới gốc cây phượng
Thương hoàn cảnh neo đơn, khốn khổ của bà hàng ngày những người dân tốt bụng vẫn mang ít cơm cho bà, thậm chí cô Lý còn mua cho bà một chiếc giường nhỏ đặt trên vỉa hè để bà có chốn nghỉ ngơi. Những người xung quanh còn cho biết, thương hoàn cảnh éo le của bà Thụ họ cũng đã nhiều lần làm đơn trình bày lên chính quyền địa phương làm cho bà một ngôi nhà tình thương, nhưng cho đến bây giờ nguyện vọng trên vẫn không được chính quyền giải quyết. Không những thế, tháng 12/2008 vừa qua, những người đã cưu mang bà đã gửi đơn ra Đài truyền hình Việt Nam nhờ chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” giúp đỡ tìm lại người thân, nhưng đến nay vẫn chưa có hồi âm.
Bà Thụ càng ngày càng già yếu, bà con xung quanh đều rất thương bà nhưng vì hoàn cảnh cũng không khá gì hơn nên họ cũng chỉ giúp được có thế. Những người hàng xóm tốt bụng của bà Thụ hy vọng có một phép màu nào đấy giúp bà đỡ tủi thân trong những năm tháng cuối đời còn lại.
Trà Sữa (ST)
Lưu lạc nơi đất khách quê người trên một chuyến tàu chạy trốn bom đạn vào năm 1979 giờ bà cụ già nua, ốm yếu sống lang thang, phiêu bạt ở TP Hà Tĩnh chỉ nhớ được tên mình là Thụ ở Cai Út, Lào Cai. Từ đó tới nay, ngày nối ngày bà phải thui thủi một mình, không nhà cửa, không có một thứ giấy tờ gì để chứng minh bà đang tồn tại.
Không tài sản, sống phiêu bạt nay đây mai đó nên bà đành chọn một gốc phượng ở khối 8, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh làm nơi trú ngụ dài ngày. Cuộc sống thiếu thốn nên không ít lần bà đổ bệnh dưới cái lạnh thấu xương. Có một lần bà Thụ bị bệnh tưởng không qua khỏi, nhưng bà may mắn được những người dân lao động nghèo đùm bọc nên đã thoát cái chết hiển hiện trước mặt.
Theo lời cô Lý, một người bán hàng rong kể, khi bà Thụ lạc vào Hà Tĩnh lúc còn trẻ, bà thường đi làm thuê làm mướn ở các quán hàng. Trong thâm tâm, bà cố chắt bóp dành dụm tiền để trở về quê, nhưng chẳng may có kẻ vô lương tâm đã trộm sạch, bà lại trắng tay như một kẻ ăn mày.
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/08/11/VD11809bathu.jpg
Không nhà cửa cụ bà Thụ đang sống nốt cuộc
đời còn lại dưới gốc cây phượng
Thương hoàn cảnh neo đơn, khốn khổ của bà hàng ngày những người dân tốt bụng vẫn mang ít cơm cho bà, thậm chí cô Lý còn mua cho bà một chiếc giường nhỏ đặt trên vỉa hè để bà có chốn nghỉ ngơi. Những người xung quanh còn cho biết, thương hoàn cảnh éo le của bà Thụ họ cũng đã nhiều lần làm đơn trình bày lên chính quyền địa phương làm cho bà một ngôi nhà tình thương, nhưng cho đến bây giờ nguyện vọng trên vẫn không được chính quyền giải quyết. Không những thế, tháng 12/2008 vừa qua, những người đã cưu mang bà đã gửi đơn ra Đài truyền hình Việt Nam nhờ chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” giúp đỡ tìm lại người thân, nhưng đến nay vẫn chưa có hồi âm.
Bà Thụ càng ngày càng già yếu, bà con xung quanh đều rất thương bà nhưng vì hoàn cảnh cũng không khá gì hơn nên họ cũng chỉ giúp được có thế. Những người hàng xóm tốt bụng của bà Thụ hy vọng có một phép màu nào đấy giúp bà đỡ tủi thân trong những năm tháng cuối đời còn lại.
Trà Sữa (ST)