BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO
BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO
Bí ẩn Của Những điềm Chiêm Bao
kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Ðề tài: Chiến tranh biên giới phía Bắc 1979 - những điều còn chưa biết

  1. #1
    Gia nhập
    05/05/2009
    Nơi cư ngụ
    Đồn Công An
    Bài gởi
    1,493
    Gold CTC
    14,378
    Tiết kiệm
    0
    Thanks
    2,006
    Thanked 746 Times in 471 Posts

    Mặc định Chiến tranh biên giới phía Bắc 1979 - những điều còn chưa biết

    Chiến tranh biên giới 1979 đã lùi vào dĩ vãng, và đã có nhiều nguồn thông tin đăng tải. Nhưng, có nhiều câu hỏi đặt ra vẫn chưa được giải đáp thõa đáng. Nên, hy vọng chuyên đề này sẽ phần nào làm sáng tỏ một góc lịch sử, một góc mà, không phải ai cũng biết.

    Kỳ 1: vì sao không quân Trung Quốc không tham chiến?

    Chiến tranh biên giới phía Bắc (CTBGPB) 1979 tuy diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng là cuộc chiến tổng lực, lực lượng 2 bên tham chiến là rất lớn, nhưng chỉ diễn ra trên bộ, và "vắng mặt" lực lượng không quân - lực lượng cốt lõi để quyết định cục diện của chiến tranh hiện đại. Việc không quân TQ không tham chiến nằm ở ý đồ chiến lược lẫn quy mô cuộc chiến, cụ thể như sau:

    Trước khi tiến đánh VN, họ đã tính toán sẵng khi đưa hơn 700 chiến đấu cơ các loại bố trí ở các sân bay các tỉnh biên giới, sẵng sàng chi viện hỏa lực khi cần thiết. Nhưng, những máy bay đó chưa 1 lần cất cánh, do nhiều nguyên nhân, chủ quan và khách quan.

    Thứ nhất, phía TQ đã quá chủ quan, khi tự tin vào lực lượng trên bộ của mình: hơn 30 vạn quân, gần 600 xe tăng, khoảng 500 khẩu pháo và hơn 1200 khẩu cối và pháo phản lực. Lực lượng nhiều gấp 5, 6 lần so với phía VN - với lực lượng nòng cốt đang tham chiến tại Campuchia. Chính tư tưởng "ăn sáng Lạng Sơn, cơm trưa Hà nộ, tối Phở Sài Gòn" xuất phát từ đây.

    Thứ 2, theo nguyên văn từ tài liệu dịch từ phía TQ: "Bắc Kinh cũng tính đến khả năng tham chiến của không quân. Không quân của QGPND sẽ cam kết dùng 18 trung đoàn và 6 phi đội tăng phái để chuẩn bị hỗ trợ cho các chiến dịch mặt đất. Để tránh leo thang xung đột, Quân ủy Trung ương ra lệnh không lực chỉ trợ chiến bên trong lãnh thổ Trung Quốc, trong khi đó lại ra lệnh các đơn vị không quân sẵn sàng yểm hộ cho các chiến dịch dưới đất “nếu cần”, mặc dầu không đưa ra định nghĩa chính thức tình hình thế nào và bao giờ được coi là “cần”. Mệnh lệnh đã quy định rằng bất cứ chiến dịch nào bên ngoài không phận Trung Quốc đều phải được phép của Quân ủy Trung ương." Sự máy móc trong mệnh lệnh phía trung ương cũng hạn chế phần nào khả năng tác chiến của không quân.

    Thứ 3 (một trong những lý do thuyết phục nhất), là khả năng sẵng sàng chiến đấu của không quân TQ lúc đó là rất kém. "Nói đến chất lượng bay, nguyên nhân của các sự cố trên đến từ nhiều vấn đề: chất lượng máy bay thấp, có chiếc rơi mất linh kiện khi bay, có chiếc động cơ ngưng hoạt động khi bay, vũ khí trên máy bay thường phát sinh hỏng hóc,... thậm chí còn có sự kiện cánh quạt trực thăng văng khỏi trục khi máy bay khởi động". Trình độ phi công TQ thời đó cũng rất tệ: "Từ năm 1968 đến 1971, đầu vào phi công lên đến vạn người, nhưng đã hạ thấp tiêu chuẩn đầu vào, nhiều nơi do thiếu trang thiết bị nên đã tinh giảm giáo trình và thời gian huấn luyện". Bên cạnh đó, trong 2 năm 1968 và 1989, phi công chỉ được huấn luyện 1 tuần kiến thức cơ bản đã được lên máy bay huấn luyện, bay sơ cấp và bay chiến đấu nửa năm thì được biên chế vào không quân chiến đấu".

    Về trang bị, không quân TQ khi đó với số lượng áp đảo nhưng khá lạc hậu. Họ chỉ có 1 ít máy bay MiG-21 do Liên Xô sản xuất, còn lại là hàng nhái sản xuất trong nước: J-5 (nhái MiG-17), J-6 (nhái MiG-19), J-7 (nhái MiG-21)... chất lượng kém, kinh nghiệm chiến đấu thực tế của phi công chỉ là con số 0.

    Thứ 4, khi cảm thấy sự cần thiết của không quân, thì phía TQ mới nhận ra rằng: đối thủ của họ - lực lượng phòng không, không quân Việt Nam - không phải là những kẻ "dễ xơi". Không quân TQ năm 1979 chưa bằng 1 góc không quân Mỹ năm 1972, và VN cũng không còn là VN năm 1972.

    Về phòng không, ngoại trừ vô số pháo phòng không các loại, tên lửa SA-2, SA-7 (hay A-72) từng làm khiếp sợ phi công Mỹ - VNCH, VN còn được trang bị tên lửa SA-3, loại tên lửa tối tân vào thời điểm đó. Về không quân tiêm kích, tuy hạn chế về số lượng (khoảng 60 chiếc MiG-21, vài chục chiếc MiG-17/19), nhưng không quân VN thừa hưởng kho vũ khí khổng lồ của Mỹ-VNCH sau chiến tranh, với máy bay ném bom A-37, máy bay ném bom F-5, trực thăng vũ trang UH-1... cùng loại máy bay cường kích siêu thanh Su-22 vừa mới trang bị. Hơn nữa, phi công VN đều là những người dày dặn trận mạc, và lịch sử đã chứng minh: yếu tố con người là quan trọng nhất. Một biên đội hỗn hợp của không quân VN có thể làm phía TQ đau đầu. Hiểu rõ ưu thế của đối phương nên phía TQ không dám xem thường.

    Bên cạnh đó, không quân TQ không thông thạo địa hình, và khả năng dẫn đường của radar TQ rất kém. Muốn khắc phục điều này, TQ bắt buộc phải đặt các trạm radar gần biên giới, và đó sẽ là mục tiêu "ngon ăn" của pháo binh và không quân VN.

    Tóm lại, lực lượng không quân TQ thời điểm đó là rất yếu, sự phiền phức của việc "mang quân đem đánh xứ người" sẽ cao hơn rất nhiều so với những hiệu quả mà nó mang lại. "Trong quá trình chuyển đổi QGPND thành một lực lượng hiện đại vào những năm 1980, có rất ít những nỗ lực được thực hiện nhằm sửa chữa thiếu sót về tư duy quân sự, đó là thái độ luôn luôn coi nhẹ vai trò của của không quân. Kết quả là, nếu có điều gì còn chưa trung thực trong việc rút kinh nghiệm của QGPND thì đó chính là bài học về ưu thế trên không hoặc yểm trợ không quân. Tài liệu của QGPND vẫn cho rằng việc hạn chế khả năng của lực lượng không quân TQ là lý do chính khiến không quân VN không tham gia vào xung đột. Nguyên soái Diệp Kiếm Anh (Ye Jianying) thậm chí còn nhận xét một cách lố bịch rằng hoạt động giả vờ của không quân Trung Quốc trong cuộc chiến chống lại VN là một “đòn nghi binh khéo léo trong tác chiến không quân”. Nhận xét đó rõ ràng cho thấy vẫn còn sai lầm trong giới lãnh đạo Trung Quốc khi họ tiếp tục đánh giá chưa cao vai trò quan trọng của không quân trong chiến tranh hiện đại..."

    Bài viết có sử dụng tư liệu từ vnmilitaryhistory.net và tài liệu dịch từ http://r.club.china.com/data/thread/...14/41/6_1.html của tác giả Trần Hùng





  2. The Following 2 Users Say Thank You to ptkien19 For This Useful Post:

    seiyuct (29-10-2011),West117 (27-10-2011)

  3. #2
    Gia nhập
    05/05/2009
    Nơi cư ngụ
    Đồn Công An
    Bài gởi
    1,493
    Gold CTC
    14,378
    Tiết kiệm
    0
    Thanks
    2,006
    Thanked 746 Times in 471 Posts

    Mặc định

    Kỳ 2: Sông Kỳ Cùng, cầu Khánh Khê và mồ chôn quân xâm lược


    CTBGPB 1979 đã diễn ra nhiều trận đánh ác liệt, tiêu biểu là trận đánh 12 ngày đêm bên bờ sông Kỳ Cùng, đường 1B vào thị xã Lạng Sơn. Những thông tin quý giá này được thuật lại từ những cựu chiến binh sư đoàn 337, những người đã trực tiếp cầm súng đánh trả hơn 50 cuộc tiến công của quân TQ vào tuyến phòng thủ của ta dọc 2 bên sông...

    32 năm trước, theo quyết định của Bộ Chính trị, ngày 24.2 Quân đoàn 14 được hình thành tại mặt trận Lạng Sơn. Thiếu tướng Nguyễn Hiền, nguyên Chỉ huy phó chính trị Quân đoàn 14 cho biết: lực lượng của Quân đoàn lúc đó gồm có 5 sư đoàn bộ binh cùng 6 trung đoàn pháo binh, cao xạ, tăng thiết giáp, công binh, thông tin trực thuộc. Tổng quân số của quân đoàn lúc đó khoảng 8 vạn người.

    Cùng với nhân dân và lực lượng vũ trang địa phương, Quân đoàn đã có nhiều trận đánh lớn như trận Đồng Đăng, trận đồi Chậu Cảnh của Sư đoàn 3, trận cầu Khánh Khê trên đường 1B của sư đoàn 337, trận đánh tập kích vào sau lưng địch của sư đoàn 338. Mặc dù huy động một lực lượng lớn gấp nhiều lần ta (3 quân đoàn địch tiến đánh 2 sư đoàn ta), tấn công ào ạt nhưng chúng đã bị đánh trả khắp nơi, càng tiến sâu càng thiệt hại nặng nề. Tấn công ta từ 17.2.1979 theo hướng từ Hữu Nghị quan về thị xã Lạng Sơn nhưng tới ngày 3.3.1979 địch mới tới được bờ bắc sông Kỳ Cùng với tốc độ tiến quân chưa đến 0,8 km/ngày. Ngày 5.3.1979, địch buộc phải tuyên bố rút quân vô điều kiện. Quân đoàn 14 sau đó đã vinh dự được mang phiên hiệu Binh đoàn Chi Lăng, tên gọi gắn với những chiến công vang dội của cha ông tại vùng biên viễn.

    Chặn xe tăng Trung Quốc xâm lược ở mặt trận Lạng Sơn

    Nhắc tới những người lính đã hy sinh cho sự nghiệp bảo vệ biên cương, đại tá Nguyễn Chấn, nguyên chính ủy Sư đoàn 337 không kìm được xúc động. Những giọt nước mắt ứa ra từ đôi mắt người chỉ huy cả đời đánh giặc. Năm nay đã gần 90 tuổi, tham gia cách mạng từ năm 1945, ông đã từng kinh qua những cuộc chiến tranh ác liệt nhất, từ đánh Pháp, đánh Mỹ rồi đến chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Cho đến giờ những hình ảnh về những người lính mà phần đông ở tuổi mười tám đôi mươi đã ngã xuống trong cuộc chiến “chớp nhoáng” 32 năm về trước vẫn in đậm trong ký ức ông.

    “Tinh thần của bộ đội ta thời kỳ đó phải nói là vô cùng ghê gớm. Đã đánh nhau nếu nói là không sợ chết là không đúng. Không có ai muốn chết cả, không ai muốn vợ mình thành góa bụa, con mình thành côi cút.... Lúc đó cấp trên cũng có cần giáo dục, động viên nhiều đâu. Nhưng người lính là như thế, vì Tổ quốc, vì danh dự, vì nhiệm vụ họ sẵn sàng xả thân”, đại tá Nguyễn Chấn nói. Tâm tư lớn nhất của đại tá Nguyễn Chấn cùng các cựu chiến binh của Quân đoàn 14 đó là mong muốn mai đây, trên mảnh đất này một ngôi đền thờ những người lính mọi thời đại đã ngã xuống vì mảnh đất quê hương sẽ được dựng nên.

    Có mặt trong dịp kỷ niệm này còn có đại tá Đỗ Phấn Đấu, Chính ủy hiện tại của Sư đoàn 337. Chuyến về thăm Lạng Sơn dịp này của đại tá Đấu còn mang một mục đích khác. Đó là thu thập, bổ sung thêm một số tư liệu cho một cuốn sách về lịch sử đơn vị đang được biên soạn. “Sư đoàn 337 giờ đây đã được chuyển thành đơn vị làm nhiệm vụ kinh tế, quốc phòng nhưng những chiến công gắn với công cuộc bảo vệ biên giới phía Bắc mãi mãi là những trang sử chói lọi nhất của sư đoàn”, đại tá Đấu nói.

    Sau năm 1979, Sư đoàn 337 được mang phiên hiệu đoàn Khánh Khê, tên cây cầu đã gắn với lịch sử sư đoàn. Năm 1979, Sư đoàn 337 đang làm nhiệm vụ tại Quân khu 4 thì được điều động lên biên giới phía Bắc. Vừa hành quân thần tốc “dặm bước thần kỳ phong cách Quang Trung” vừa bổ sung lực lượng, đến ngày 25.2.1979, cơ bản lực lượng của Sư đoàn đã vượt qua 500 km từ Nghệ An đến Lạng Sơn và ngay lập tức bước vào chiến đấu.

    Nhiệm vụ của sư đoàn lúc đó được trên giao là ngăn chặn thê đội 2 của địch tấn công theo hướng đường 1B với ý đồ vu hồi phía sau thị xã Lạng Sơn. “Nếu chúng thực hiện được việc này Lạng Sơn sẽ hoàn toàn bị chia cắt, lúc đó sẽ rất khó đuổi chúng đi, hoặc nếu có đi cũng sẽ kèm theo những điều kiện rất ghê gớm”, đại tá Nguyễn Chấn nhớ lại.

    Trong suốt cuộc chiến đấu 12 ngày đêm chống quân xâm lược tại tuyến phòng thủ này, những người lính của 337 cùng quân, dân huyện Văn Quan đã chiến đấu anh dũng, kiên cường bám trụ “một tấc không đi, một ly không rời” quyết không để địch vượt qua được sông Kỳ Cùng. Từ 28.2 - 5.3.1979 đã diễn ra nhiều trận đánh ác liệt, địch lợi dụng lực lượng áp đảo đã mở nhiều cuộc tấn công sống chết nhằm vượt sông đều bị ta đánh bật trở lại.

    Cầu phao bắc tạm qua sông Kỳ Cùng sau tháng 3-1979

    Sáng 28.2.1979, địch huy động hai quân đoàn và dân binh cùng hàng trăm khẩu pháo các loại nổ súng tấn công toàn tuyến phòng ngự của sư đoàn. “Cuộc chiến đấu tại điểm cao 649, điểm cao nhất trong hệ thống điểm cao tại quanh khu vực cầu Khánh Khê diễn ra cực kỳ ác liệt, ta bắn sang địch được một viên đạn thì chúng đáp trả một trăm lần”, đại tá Hoàng Hoa Chiến, nguyên trưởng ban tác chiến sư đoàn 337 nhớ lại. Tại điểm cao này, đại đội 9 thuộc tiểu đoàn 3 do trung đội trưởng Trần Minh Lệ đã kiên cường chống trả gần 13 đợt tấn công của địch. Sau hai ngày chiến đấu phía ta đã thương vong nhiều, lương thực và đạn dược đều cạn trong khi lực lượng của địch vẫn liên tục áp đảo. Bị thương nặng, anh Trần Minh Lệ vẫn không rời trận địa mà chờ địch vào gần mới giật thủ pháo tiêu diệt và đã hy sinh anh dũng.

    Theo tài liệu tổng kết của 337, ước tính ta đã tiêu diệt hơn 2.000 tên địch, phá 8 xe tăng và thu được một số vũ khí, chặn đứng và đánh bại ý định vu hồi bao vây chia cắt Lạng Sơn của địch. Thế nhưng cũng đã có hơn 650 cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 337 đã vĩnh viễn nằm xuống hai bên bờ sông Kỳ Cùng...

    Trong thành phần của Sư đoàn 337 còn có Trung đoàn 197 nguyên là lực lượng bộ đội địa phương của tỉnh Bắc Thái (này là Thái Nguyên). Đây là đơn vị đã cơ động lên Lạng Sơn ngay trong ngày 17.2.1979 sau khi nổ ra chiến sự. Sau đó Trung đoàn 197 được phối thuộc cùng Sư đoàn 337 và tham gia các trận đánh ác liệt tại khu vực cầu Khánh Khê. Trong một trận đánh tại điểm cao 607 (đồi Xanh) một tiểu đội chỉ có 7 người do đại đội trưởng Vi Văn Thắng chỉ huy đã kiên cường chiến đấu với một mũi tiến công hàng trăm tên địch. Đạn hết, cả tiểu đội đã ôm lê xông lên đánh giáp là cà với địch và giữ trận địa đến lúc tất cả đều hy sinh. Xác các anh nằm chồng lên xác địch, mắt nhắm, tắt thở nhưng tay không rời súng. Sau chiến tranh người dân đã gọi ngọn đồi nơi các anh hy sinh là đồi Vi Văn Thắng.

    Tấm bia chiến thắng dưới chân cầu Khánh Khê (chụp tháng 2-2011)

    Trước khi rời Lạng Sơn, chúng tôi cùng đại tá Đấu đến thăm lại cây cầu Khánh Khê lịch sử. Nối hai bờ sông Kỳ Cùng giờ đây đã có cây cầu Khánh Khê mới cách xa cầu cũ chừng 500m. Một công trình thủy điện nhỏ đang được thi công ngay gần đó. Sau khi công trình này hoàn thành, cây cầu Khánh Khê cũ sẽ chỉ còn là kỷ niệm. Thế nhưng vẫn còn đó tấm bia bê-tông được đúc hơn ba mươi năm về trước ghi lại chiến công của sư đoàn 337 cùng quân dân huyện Văn Quan chặn đứng quân xâm lược những ngày tháng 3.1979. Những người thợ thi công biết ở đây từng có bộ đội hy sinh nên đã đặt trên tấm bia một bát hương. Những dấu tích của thời gian và con người đã xóa mờ một vài chỗ trên tấm bia. Thế nhưng người ta vẫn có thể đọc được dòng chữ “... Sư đoàn 337 đã đánh bại và chặn đứng quân... xâm lược”.



    Trích Mai Thanh Hải Blog
    Last edited by ptkien19; 29-10-2011 at 12:42.





  4. The Following User Says Thank You to ptkien19 For This Useful Post:

    nino (02-11-2011)

  5. #3
    Gia nhập
    03/03/2009
    Bài gởi
    18
    Gold CTC
    440
    Tiết kiệm
    0
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts

    Mặc định

    Thanks bác Kiên, bài hay lắm.
    Cái này ko nằm trong chương trình sử cấp 1,2,3. VN đúng là làng giếng tốt của TQ

  6. #4
    Gia nhập
    05/01/2009
    Bài gởi
    1,159
    Gold CTC
    10,711
    Tiết kiệm
    0
    Thanks
    1,307
    Thanked 689 Times in 366 Posts

    Mặc định

    đọc bài của bác Kiên thấy khâm phục tinh thần chiến đấu không sợ hy sinh của quân dân ta nói chung và quân dân miền bắc nói riêng, tuy nhiên ngó cái Bia chiến thắng dưới chân cầu Khánh Khê mà buồn, một nơi ghi nhớ chiến công, chiến thắng hiển hách thế mà...

  7. The Following User Says Thank You to nino For This Useful Post:

    ptkien19 (03-11-2011)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •